quảng cáo

Articles by "Tâm sự tình yêu"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

HƯỚNG VỀ NHAU THAY VÌ QUAY LƯNG VỀ PHÍA NHAU

Không có thước phim nào chúng tôi quay từ Phòng thí nghiệm Tình Yêu có thể mang về giải Oscar. Những gì chúng tôi có được đa phần là như thế này: Người chồng nhìn qua ô cửa kính và thốt lên, “Chà, nhìn chiếc thuyền kia kìa!” Người vợ hạ tờ báo xuống và trả lời, “Vâng, trông nó giống chiếc thuyền buồm chúng ta thấy mùa hè năm ngoái, anh nhớ không?” Và người chồng lầm bầm gì đấy trong miệng.
HƯỚNG VỀ NHAU THAY VÌ QUAY LƯNG VỀ PHÍA NHAU

Có thể bạn nghĩ rằng tôi sẽ chán không chịu nổi khi phải ngồi hàng giờ quan sát những cảnh như vậy. Sự thật hoàn toàn ngược lại: Khi các cặp vợ chồng chịu nói chuyện phiếm với nhau, tôi có căn cứ để cho rằng họ sẽ sống hạnh phúc. Điều thật sự diễn ra trong những câu trao đổi ngắn gọn chính là cặp vợ chồng ấy đang gắn kết với nhau – họ hướng về nhau. Những đôi lứa nào có ý định ly hôn hoặc chung sống không êm ấm, những phút giây gắn bó ngắn ngủi ấy rất hiếm hoi. Thường trong trường hợp đó, người vợ chẳng buồn rời mắt khỏi tờ báo – mà nếu có đi nữa, người chồng cũng chẳng quan tâm vợ mình đang nói gì.

Hollywood đã bóp méo quá mức quan niệm của chúng ta về sự lãng mạn và những điều làm bùng cháy lửa đam mê. Cảnh Humphrey Bogart ôm Ingrid Bergman vào lòng với đôi mắt đẫm lệ có thể khiến trái tim bạn lỗi nhịp. Thế nhưng, sự lãng mạn trong đời thường lại được nuôi sống bằng những điều hết sức bình dị giúp hai vợ chồng gắn bó keo sơn. Mỗi khi bạn thể hiện sự trân trọng đối với người bạn đời, tức là bạn đang giữ cho sự lãng mạn tồn tại giữa guồng quay của cuộc sống thường nhật. Nghe có vẻ nực cười, nhưng thật ra sự lãng mạn được bồi đắp bằng chính những lúc người vợ quay sang hỏi chồng khi cả hai đang đi mua sắm trong siêu thị, “Ở nhà hết thuốc tẩy chưa anh?” và người chồng trả lời, “Anh không biết nữa. Thôi anh cứ mua để sẵn,” thay vì chỉ nhún vai thờ ơ.

Tình cảm lớn dần lên khi bạn biết người bạn đời hôm nay có một ngày làm việc không vui và bạn dành ra 60 giây trong quỹ thời gian của mình để lại lời nhắn chia sẻ vào hộp thư thoại của cô ấy/anh ấy. Tình cảm lớn dần lên khi vợ bạn thỏ thẻ vào buổi sáng, “Tối qua em gặp cơn ác mộng tồi tệ chưa từng thấy”, và bạn đáp, “Anh đang vội lắm, nhưng giờ em cứ kể anh nghe, tối nay mình sẽ nói thêm về cơn ác mộng của em,” thay vì “Anh không có thì giờ đâu!”

Trong tất cả những trường hợp nói trên, người chồng và người vợ đều chọn cách hướng về nhau thay vì quay lưng lại với nhau. Trong hôn nhân, mọi người thường làm những việc mà tôi gọi là “thử thách” mức độ lưu tâm, tình yêu thương, sự khôi hài hoặc ủng hộ mà người bạn đời dành cho mình. Khi đối diện với các thử thách này, hoặc họ hướng về nhau, hoặc cố tình tránh né. Hành động hướng về nhau là nền tảng của sự kết nối bền chặt giữa hai vợ chồng về mặt cảm xúc, sự lãng mạn, niềm đam mê và đời sống tình dục viên mãn.

Vì thế những phân cảnh diễn ra trong Phòng thí nghiệm Tình yêu mà tôi thích nhất lại chính là những cảnh mà các đạo diễn Hollywood cắt bỏ. Tôi biết đằng sau những khoảnh khắc nhỏ nhoi ấy ẩn chứa rất nhiều yếu tố kịch tính: Họ đọc báo sáng Chủ Nhật cùng nhau hay ngồi im lặng mỗi người một góc? Họ có trò chuyện với nhau khi ăn trưa không? Tôi hồp hộp quan sát bởi tôi hiểu một điều: Những cặp vợ chồng hướng về nhau sẽ luôn gắn kết về mặt cảm xúc và duy trì được hôn nhân. Những ai không làm được cuối cùng cũng sẽ lạc lối.

- Trích "7 Bí quyết giúp hôn nhân hạnh phúc" -

Tôi đã thầm yêu anh 20 năm, vẫn nhớ về anh, dù đã có chồng và chúng tôi chưa một lời hứa hẹn. Anh cũng không biết được tình cảm của tôi.


Tôi 36 tuổi, đã có gia đình và con cái. Nhưng vẫn thầm thương, trộm nhớ về một người đàn ông khác ngoài chồng suốt 20 năm nay. Dù chúng tôi chưa một lời hứa hẹn, và anh cũng chẳng bao giờ biết được tình cảm của tôi dành cho anh, nhưng tôi vẫn yêu, vẫn nhớ và vẫn thầm gọi tên anh trong những giấc mơ của mình.

20 Năm Tôi vẫn thầm yêu anh - Tâm sự tình yêu

Anh là bạn học cùng cấp 3 với tôi, anh đẹp trai, học giỏi, ga lăng, và là thần tượng của tất cả các cô gái trong lớp, trong trường tôi ngày ấy. Cô gái nào cũng yêu anh, và chỉ mong có được anh, trong đó có tôi. Tôi yêu anh say đắm và nhớ anh trong từng phút giây nhưng không đủ tự tin để nói ra điều đó, vì tôi cảm thấy mình không xứng với anh. Tôi xấu xí hơn anh và không học giỏi như anh, gia đình tôi cũng không khá giả như gia đhnh anh. 

Nhờ có yêu anh, nên tôi đã cố gắng học hành thật chăm chỉ, để mong có ngày được sánh bước đi bên anh, những cố gắng của tôi cũng được đền đáp, tôi đã thi đỗ vào đại học. Thời của tôi, thi đỗ được vào một trường đại học là oai lắm, vinh dự cho cả gia đình và dòng họ.

Ngày tôi đi học đại học thì anh cũng đi học cao đẳng, thi thoảng về quê tụ tập bạn bè chúng tôi có gặp gỡ nhau, tôi vẫn yêu anh và nhớ về anh rất nhiều, nhưng chưa một lần thổ lộ với anh điều đó. Chúng tôi vẫn chỉ như hai người xa lạ, trước mặt anh, tôi vẫn là một cô gái lạnh nhạt, yếu đuối và không bao giờ dám chủ động nói chuyện với anh. Anh không biết tình cảm của tôi dành cho mình, nên vẫn chỉ coi tôi là bạn.

Học xong ra trường, tôi đi làm rồi lấy chồng, sinh con, cuộc sống vợ chồng tôi khá hạnh phúc, chồng rất yêu chiều và tôn trọng tôi, tôi cũng rất tôn trọng anh. Nhưng tôi vẫn dõi theo cuộc sống của anh, biết anh đã có vợ, có con và cuộc sống hạnh phúc. Tôi không ghen mà trái lại cảm thấy mừng vì điều đó.

Tôi chẳng hiểu nổi bản thân mình, tại sao 20 năm qua tôi vẫn không quên nổi hình bóng của người đàn ông ấy trong trái tim mình, tôi không lý giải nổi tại sao lại như thế. Dù giữa chúng tôi chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Tôi có nên cố để xóa sạch tất cả hình ảnh về anh, hay cứ để nó tồn tại như một phần của cuộc sống trong tôi và hãy coi đây như phút giây “ngoài chồng” của mình.

Hoa-BAODATVIET.VN

Này ấy, ấy có biết tớ đã bị "thích" ấy rồi không? Chắc ấy chả biết đâu :")
Ấy - một nàng Bạch Dương, thực sự "hồn nhiên" ngoài-mức-quy-định!
Tớ không thể hiểu làm sao ấy lại có thể dễ dàng đi đến chỗ ở của một người con trai ấy chưa từng biết mặt, và quen biết cũng chỉ qua mạng như thế?
Nhưng cũng chính vì cái sự hồn-nhiên-ngoài-mức-quy-định đó của ấy nên tớ - một tên bình-thường-về-mọi-mặt mới có thể quen với ấy.
Lần đầu tiên tớ đến gặp ấy. Tớ thực sự đã bị hút hồn bởi 1 khuôn mặt ngây thơ, xinh xắn dưới ánh nắng nhẹ. Tớ đến, không biết ấy chỗ nào nhưng dường như có gì đó mách bảo anh rằng người con gái đang đi từ phía xa kia về phía tớ, chính là ấy!
Song tử gửi Bạch Dương cô nàng không chịu lớn - Blog Tâm Sự Tình Yêu

Rồi ta dần quen nhau. Ta thường đi chơi cùng, nói chuyện vui vẻ như đã thân quen mặc dù mới biết. Lạ thật đấy! Tớ không hề có cảm giác xa lạ với ấy! Mà ngược lại, thấy thân quen hết sức.
Và có lẽ, tớ đã thích ấy rồi!
Khi ta trở nên thân hơn, ấy và tớ cùng kể cho nhau về bản thân. Thật vui vì tớ và ấy lại có nhiều điểm chung như vậy. Bên trong tim tớ vui lắm. Vì từ lâu, tớ không hề có được 1 người tri kỷ. Dần dần, ấy và tớ thân hơn, có những chuyện riêng tư đem nói với nhau. Để rồi cũng từ đó tớ buồn hơn vì 1 điều lẽ ra tớ nên biết trước khi gặp ấy.
Nhưng ấy là người ngang ngạnh bậc nhất mà tớ từng gặp đấy. Và cũng trẻ con không kém ^^~
Ấy và tớ hay cãi nhau, nhỏ thôi, cũng chỉ vì vấn đề nho nhỏ bình thường.

Rồi thì ấy quá trẻ con, suy nghĩ cũng thật đơn giản, có thể nói như vậy. Ấy đâu có biết được lòng người hiểm ác, gian xảo thế nào đâu? Ngay chính tớ đây, va vấp nhiều, ngỡ cứ tưởng mình đã thấu rõ nhưng còn nhiều mánh khóe mà tớ chưa hề biết để mà đối phó. Nên tớ chỉ cố gắng đưa ấy ra khỏi những điều tệ hại ấy thôi.
Vậy mà ấy có chịu nghe tớ nói về vấn đề này đâu. Ấy còn trẻ con lắm. Tớ nói thật đấy! Ấy chưa thực sự học được cách suy nghĩ chín chắn đâu, vậy mà cứ ngang tàng như mình đã là người lớn ý =.=

Ấy à, ấy yên tâm đi nhé! Vì tớ vẫn còn ở đây, tớ sẽ không để những điều đó đến với ấy đâu. Tớ sẽ dần dần đưa cách suy nghĩ vào cho ấy. Nhưng chính điều này cũng khó cho tớ lắm. Vì khi đó, tớ sợ ấy sẽ thấy  được lòng tớ mất!
Nhưng, tớ là một kẻ nói dối! Tớ đã nói dối ấy nhiều lắm đấy!
Tớ thường nói với ấy là ấy phải gìn giữ tình cảm với người đó, đừng để vuột mất. Nhưng ấy đâu có biết rằng tớ ước ao mình là người đó biết bao...
Mỗi khi đi chơi, mua đồ lưu niệm,... người mà ấy nhắc tới đầu tiên không phải người đội nắng đi với ấy, mà là người kia, lòng tớ như xiết lại...

Mỗi khi ấy buồn, tớ luôn không nhẹ nhàng đến bên nghe chuyện. Mặc dù lúc đó tớ muốn nói những lời ngọt ngào, nhẹ nhàng để ấy vui lòng hơn vì tớ biết không ai muốn nghe chỉ trích nhưng điều tớ làm lại là ngược lại... Thế nhưng ấy vẫn vui trở lại được. Thật lạ!
Mỗi khi ánh mắt tớ đang nhìn ấy bị bắt gặp, tớ chỉ biết lảng tránh bằng cách đưa ra 1 chủ đề nào đó, nhưng ấy có biết tớ che giấu điều gì sau ánh mắt đó không?...
Mỗi lần ấy mệt mỏi tựa vào vai tớ, tớ chỉ mong khoảnh khắc này kéo dài mãi, hay bờ vai này sẽ là chỗ dựa cho ấy mọi lúc. Nhưng tớ biết ấy đã thuộc về một bờ vai khác rồi nên...
Có đôi lần, tớ chợt nảy ý định giành ấy về phía mình. Nhưng khi nhìn ấy vô tư cười đùa, ý định đó tan biến, thế vào đó là khoảng không im lặng...
Và nhiều khi có những lúc vui đùa, bất chợt tớ nhìn sâu vào đôi mắt ấy, tớ nghe tim mình bỗng loạn nhịp trước đôi mắt long lanh kia. Để rồi giật mình sau câu hỏi "Sao thế" và luống cuống đáp "Không có gì"...
Có những lúc tớ mệt mỏi lắm, nhưng ấy hỏi có chuyện gì thì tớ lại đáp là mọi chuyện đều ổn. Thực ra tớ không hề ổn chút nào đâu ấy ơi...
Tớ luôn nói chuyện về những người bạn tớ gặp ở trường, về những người bạn của tớ, nhưng sau những câu chuyện nhạt thếch mà tớ đã kể theo lối cuốn hút đó, tớ cô đơn lắm...
Thực tế là tớ có nhiều vấn đề sau những tiếng cười tưởng như thoải mái kia! Nhưng tớ không muốn ấy biết đến chúng. Vì tâm hồn ấy vẫn trong lắm. Ấy không cần phải biết những chuyện đó để mà phải mang sầu tư vì suy nghĩ.
Tớ muốn ấy luôn được vui, và sẽ luôn như bây giờ - không buồn lo, không suy nghĩ, không vấn vương điều gì. Và tớ sẽ cố gắng giữ cho điều ấy luôn được bảo đảm. Vì chỉ cần ấy suy nghĩ chút thôi, tớ sẽ không giấu nổi mình...
Tớ hứa sẽ cùng ấy đi trên đoạn đường phía trước, để cho ấy sẽ được suôn sẻ vượt qua. Dù cho vấp ngã, tớ sẽ vực ấy dậy. Dù có mệt mỏi, tớ sẽ cõng ấy bước đi...

Nhưng, không biết tớ còn có thể cùng ấy đi bao xa nữa. Vì sức khỏe tớ thực sự có vấn đề rồi. Rồi một ngày, bỗng dưng không còn thấy tớ nữa, ấy đừng lo, cũng đừng cố gắng tìm tớ nhé. Vì không tìm ra đâu :")
Ấy cứ bước tiếp đi và học cách vững bước. Vì tớ vẫn ở cạnh bên ấy, dù không phải là phần thể xác.
Ấy sẽ phải học cách suy nghĩ, học cách sống, cách thích ứng với xã hội này. Vì những điều ấy rất cần thiết cho ấy - cô nàng không chịu lớn...
Và đừng lo, vì tớ sẽ luôn bên ấy.

TỚ HỨA ĐẤY!!!

Bạn gái thú nhận từng quan hệ với nhiều đàn ông


Vì tôi quá hiền lành nên cô ấy không muốn giấu chuyện từng quen và quan hệ với rất nhiều người đàn ông, từ bạn trai cũ cho đến những người đàn ông gặp trong quán bar.
Tôi 25 tuổi, bề ngoài không ưa nhìn, cũng không giỏi giang, vừa trải qua một mối tình dở dang, đang làm công việc chân tay bình thường nên lương bổng cũng không được khá. Em là cô gái lớn hơn tôi 2 tuổi, có nhan sắc, giỏi, lanh lợi và có chí cầu tiến rất lớn trong công việc.
Sốc khi người yêu thú nhận đã từng quan hệ với nhiều đàn ông
Ảnh minh họa - Nguồn internet

Tôi và em quen nhau rất tình cờ tại một quán ăn do cả thường xuyên đến đây, sau đó tôi chủ động đến trò chuyện và làm quen rồi xin số điện thoại để có dịp rảnh thì mời cô ấy đi cà phê (tôi có cảm tình với cô ấy sau vài lần tiếp xúc). Rồi những tin nhắn rủ đi cà phê và ăn uống cũng thường xuyên hơn nhưng cô ấy đều từ chối một cách nhẹ nhàng vì nói không muốn người yêu hiện tại phải ghen.

Sau khi biết được lý do, những tin nhắn của tôi cũng ít dần. Tôi không muốn phá hoại tình cảm của người khác (vì chính tôi cũng là nạn nhân bị người khác nhảy vào cướp mất người bạn gái). Chúng tôi chỉ liên lạc qua một vài tin nhắn hỏi thăm sức khỏe, công việc.

Thời gian ba năm cứ thế trôi qua, bỗng nhiên một ngày tôi nhận được tin nhắn của cô ấy nói đang buồn và muốn đi cà phe. Buổi tối của một người độc thân như tôi thì lúc nào cũng rảnh nên nhận lời ngay. Cô ấy vẫn như trước, vẫn trẻ trung, xinh đẹp. Chúng tôi tâm sự rất lâu, tôi được biết cô ấy và người bạn trai lâu năm đã chia tay được khoảng một năm nay.

Cứ như thế cô ấy chủ động hẹn tôi ra cà phê nhiều hơn và tâm sự nhiều về cuộc sống, công việc, ước mơ và những hoài bão. Không biết có phải do có tình cảm từ trước và những lần gặp nhau liên tục như thế làm cho tình cảm của tôi đối với cô ấy ngày một nhiều hơn không. Tôi cũng quan tâm đến cô ấy nhiều hơn, thường xuyên nhắn tin hỏi thăm, chăm sóc chu đáo.

Cuối cùng, sau một vài tháng tìm hiểu và quan tâm, tôi ngỏ lời muốn cô ấy làm bạn gái nhưng bị từ chối. Cô ấy bảo tôi là chàng trai tốt, giàu tình cảm, trong khi cô ấy hiện đại, yêu thích lối sống tự do và phóng khoáng, sợ rằng nếu tôi làm bạn trai cô ấy sẽ khổ. Nghe nói như vậy nhưng vì tình cảm dành cho cô ấy quá nhiều nên tôi vẫn cố chấp và tiếp tục theo đuổi, mong một ngày cô ấy sẽ đồng ý. Sau một thời gian theo đuổi cô ấy cũng nhận lời làm bạn gái tôi. Tôi vài lần bóng gió hỏi: “Vì sao lúc trước em một mực từ chối anh, giờ lại thay đổi suy nghĩ”. Cô ấy chỉ nói đã cảm nhận được tình cảm của tôi thông qua những việc tôi đã làm.

Chúng tôi bên nhau được vài tháng, mọi thứ trôi qua rất êm đềm, tôi vẫn nghĩ trong đầu rằng mình đã có được tình cảm của cô ấy. Có một ngày cô ấy đi ăn uống với bạn bè về (uống nhiều bia rượu) gọi tôi đến đón, trên đường về tôi hỏi: “Sao em lại uống nhiều như vậy”. Cô ấy không nói không rằng, được một lúc lại hỏi tôi: “Anh có yêu em nhiều không”. Tôi biết cô ấy đang có hơi men trong người nên trả lời: “Anh yêu em nhiều lắm”. Cô ấy lại tiếp tục hỏi: “Anh có nghĩ em chưa bao giờ yêu anh không”. Sau khi nghe cô ấy nói thế con người tôi như bất động, không nói gì vì nghĩ cô ấy say rồi nên nói lung tung. Cô ấy cứ tiếp tục hỏi tôi: “Nếu như em không yêu anh, anh có bỏ em không”. Tôi không biết nói gì, lấy lại bình tĩnh rồi tôi mới hỏi: “Như vậy từ đó đến nay em không có tình cảm với anh phải không”. Cô ấy im lặng một lúc và xin lỗi.

Tôi quyết định hỏi rõ hơn và nhận được câu trả lời rằng cô ấy mất niềm tin vào tình yêu, yêu thích lối sống tự do nên chuyện quan hệ tình dục rất bình thường bởi con người ai cũng có những nhu cầu đó. Vì tôi quá hiền lành nên cô ấy không muốn giấu chuyện từng quen và quan hệ với rất nhiều người đàn ông, từ bạn trai cũ cho đến những người bạn trong nhóm, rồi những người đàn ông gặp trong quán bar.

Nghe cô ấy nói xong tôi bảo ai cũng có quá khứ, hãy bỏ qua chuyện đó và nhìn về quá khứ rồi ôm cô ấy vào lòng. Nhưng từ đó trở đi tôi cảm giác tình cảm của cô ấy đã không còn được như trước, thường đi chơi đến khuya mới về trong khi tôi cứ tưởng cô ấy làm việc mệt nên ngủ sớm. Bạn bè tôi cũng bắt gặp cô ấy vài lần đi với một nhóm đàn ông, tôi gọi điện thoại cô ấy không bắt máy hoặc trả lời chỉ là bạn. Cô ấy thường không bao giờ nói tôi biết đã đi đâu vì muốn có không gian riêng nhưng khi tôi đi mà không báo thì cô ấy lại giận, bảo tôi trốn hoặc không muốn cô ấy đi theo. Trong khi những lúc cô ấy đi với bạn bè không bao giờ nói cho tôi biết, không muốn tôi làm phiền trong những lúc đó.

Tôi nên làm sao? Có phải vì quá nhu nhược và quá yêu cô ấy nên tôi bị lợi dụng, xem tôi như người giải khuây?

Thuận

VNTAMSU.COM Nghe bạn bè nói về đám cưới em, tôi mới hốt hoảng lên Facebook tìm. Lòng đau thắt, nước mắt đầm đìa khi thấy em trong tay với chồng trong ảnh cưới.

Chúng tôi yêu nhau quãng thời gian khá dài là 4 năm 6 tháng, hai đứa thật hạnh phúc cùng những kỷ niệm vui buồn. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó thôi đã gần 2 năm rồi. Đó là tháng ngày tôi chìm đắm trong sự cô độc, phải cố gắng thật nhiều để chứng tỏ mình không sao, luôn mạnh mẽ, thực chất từ trong trái tim này dường như đã bị đóng băng, khô cằn bởi sự lạnh giá và đau đớn. Tôi biết mình đã hoàn toàn mất em. Chúng tôi quen nhau khi học chung lớp, chung trường cao đẳng, một năm sau em thi lại và đỗ vào đại học ngành sư phạm.
Không thể quên được em dù em đã lên xe hoa - Tâm sự đêm khuya

Em vào học trong đó, chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn rồi tình yêu bắt đầu cho đến khi tôi ra trường trước, em nối bước ra sau. Thời gian dài chúng tôi yêu nhau đó giờ những ỷ niệm tôi không thể nhớ hết, chỉ biết cứ vấp chuyện gì, bài hát gì, cảnh vật gì là những thứ đó có liên quan đến hai đứa. Chính từ đó làm tôi nhớ em nhiều hơn và đến hôm nay tôi vẫn chưa quên được em.

Chúng tôi đành xa nhau khi tình cảm vẫn còn, yêu thương chưa dứt và lòng tôi vẫn chưa phai. Trước đây tôi luôn tự ti về bản thân vì không có gì, công việc chưa ổn định, gia đình cũng bình thường, trong khi đó em xinh gái, điều kiện gia đình hơn tôi, lại là con đầu, tất cả gia đình đều đặt vào em và muốn em có cuộc sống tốt hơn. Tôi biết được điều đó và đôi lần chúng tôi đã chia tay nhau khi tôi muốn thế. Vì còn yêu nhau chúng tôi lại không rời xa được.

Đến khi em dạy học, hình ảnh một cô giáo xinh xắn gây nhiều chú ý. Cuộc sống nhiều thứ xô đẩy chúng tôi xa nhau hơn, tôi biết lỗi từ mình nhưng cũng có lỗi nhiều ở em. Em đã lựa chọn theo sự sắp đặt của gia đình, lựa chọn người yêu tương xứng. Tôi nói chia tay trong khi em đã có người yêu mới, lạ thay em vẫn không chịu nhận lời chia tay nhưng tôi vẫn cắt đứt liên lạc với em từ đó. Những cuộc điện thoại từ em, tin nhắn em gửi luôn dày vò tôi bởi tôi im lặng, nếu có trả lời cũng chỉ là những câu nặng lời.

Thời gian khá dài tôi không kháng cự lại nỗi nhớ em khi say. Tôi cố chịu đựng, trái tim đau lắm, gắng lắm mới nhắn một tin nhắn nhưng đến sáng hôm sau lại trở về với trạng thái cũ. Thời gian trôi đi, tình yêu của em với người mới mặn nồng hơn, em quên tôi, tôi cũng dần quen với niềm đau chôn giấu của bản thân.

Đến nay, chúng tôi chia tay và chưa một lần gặp lại, thỉnh thoảng em gọi nhưng tôi vẫn im lặng không trả lời. Giờ em đã theo chồng trong khi tôi vẫn chưa quên em. Đám cưới của em tôi không hề biết, đến khi nghe bạn bè nói mới hốt hoảng lên Facebook tìm em. Lòng tôi đau thắt lại, nước mắt đầm đìa khi thấy em trong tay với chồng trong ảnh cưới, gia đình hai bên cười rất tươi. Còn tôi đau khổ tột cùng cho dù chúng tôi đã chia tay và không liên lạc được một năm rồi. Tôi đau khổ vô cùng khi thấy những hình ảnh đó. Đám cưới gần hai tháng tôi mới hay tin, hình ảnh em chưa phai nhòa mà em đã lên xe hoa rồi.

Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, cầm điện thoại lên và bấm số điện thoại đã xóa cách đây hai năm. Tôi không thể quên nó được dù trong bất cứ  hoàn cảnh nào. Tôi nhắn “Không cho anh biết để gửi lời chúc phúc”, chỉ vậy thôi rồi sau đó tôi nhắn tin chúc em sống hạnh phúc, còn tôi trở lại cuộc sống của mình với sự đau khổ tiếp dài, tôi nặng tình cảm và không quên được em. Tôi không yêu đương cũng chẳng để ý đến lời yêu của người khác, từ đó tôi cô độc hơn.

Tôi vẫn chưa quên được em, chưa nói chuyện lại được với em, tôi không muốn có chút dính líu gì đến em nữa để có thể quên mà vẫn không thể. Tôi nhớ đến em khi buồn và cô đơn, dù không muốn sao lương tâm tôi vẫn không thể làm khác được. Trong lòng tôi vẫn còn em, vẫn còn đó tình yêu, kỷ niệm. Hãy cho tôi một lời khuyên thật lòng vì bạn bè, gia đình tôi đều giấu kín.

Long

VNTAMSU.COM "Yêu thương theo năm tháng rồi cũng sẽ phai nhoà, tình cảm con người rất dễ thay đổi, dẫu vì điều này hay vì một điều gì khác. Ở một mức độ nào đó, ta sẽ nhận ra rằng tình cảm của ta dành cho người không "trung thành" như ta vẫn nghĩ..."

Yêu thương theo năm tháng rồi cũng sẽ phai nhoà, tình cảm con người rất dễ thay đổi, dẫu vì điều này hay vì một điều gì khác. Ở một mức độ nào đó, ta sẽ nhận ra rằng tình cảm của ta dành cho người không "trung thành" như ta vẫn nghĩ.

Ngày người trở về, ta có chắc là ta sẽ lại một lần nữa yêu người, sau bấy nhiêu thời gian xa cách. Ngày người quay về, liệu ta có nghĩ người sẽ mang cả yêu thương của ta quay về đây và chữa lành những tổn thương mà người để lại. Hay lại một lần nữa, người sẵn sàng chà đạp lên tình cảm, và xát muối vào vết thương lòng của ta?


Nhiều người hay nói: "Ai yêu nhiều hơn thì người đó khổ". Điều đó thật đúng, bởi khi đối phương đã quên đi mối tình này và đang nhởn nhơ hạnh phúc bên một tình yêu khác. Thì ta lại ngồi đây, lặng thầm nếm trải những nỗi đau mà người mang đến. Ở nơi đây, ta vẫn còn vương vấn chút cảm giác xưa cũ, những kỷ niệm vẫn cứ lưu luyến trong tim chẳng chịu rời đi. Ta chẳng thể quên đi những ký ức mà xưa kia cả hai đã từng mặn nồng. Ta vẫn cứ cố chấp chờ đợi, dẫu biết rằng người sẽ không trở về. Cố chấp đến mức, đã nhìn thấy người tay trong tay sánh bước bên hạnh phúc mới, nhưng vẫn cứ tự lừa dối chính mình rằng đó chỉ là giấc mơ - một giấc mơ chứa đầy những cơn ác mộng.

Có đau đớn không?

Ta vật vã trong những cơn mộng mị mang tên nỗi nhớ, nhớ da diết về một mối tình đã chết, về một mối tình mà giờ chỉ còn lại những tàn tro. Ta hoang hoải rong ruổi trên những con đường quen thuộc, cốt chỉ để kiếm tìm một hình dáng thân quen, một bóng hình mà ta đã từng nghĩ sẽ cùng ta phiêu lưu đến hết cuộc đời này. Ta cô đơn trong nỗi nhớ về người. Ta kiệt sức khi cứ cố rượt đuổi nhằm níu kéo lại những ký ức đã tàn phai. Người vẫn còn đâu đó quanh đây, nhưng ta chẳng thể tìm thấy. Người cứ như làn sương mờ ảo, trôi dạt về phía có một hạnh phúc khác đang chờ.

Ngần ấy thời gian, không đủ để ta quên được người, ta vẫn cố chấp giữ lấy hình bóng người, mặc cho trái tim của người đã trao về một nơi khác. Sự chờ đợi nơi ta là vô vọng, thế sao vẫn cứ cố chấp như thế, cố chấp đến mức đau lòng. Ta cố khép đôi mi để đắm chìm vào những cơn mơ, và ta ước, trái tim ta cũng sẽ có thể khép lại và thôi không nhớ về người. Người đã đi xa quá rồi, nhưng tại sao những ký ức đau buồn vẫn cứ mãi chì chiết và không chịu buông tha cho ta.

Đã quá nhiều vết cắt được tạo ra bởi mối tình này. Đã có quá nhiều tổn thương đè nén lên trái tim này. Đã quá nhiều vết thương loang lỗ, mà chẳng ai trong ta và người có thể chấp vá. Biết làm thế nào khi tình cảm nơi trái tim người không còn dành cho ta. Và ta, sau bao nhiêu thời gian đợi chờ mòn mỏi như vậy, tình cảm ta dành cho người cũng vì thế mà chẳng còn đủ đầy như trước. Nhưng biết đến bao giờ ta mới thật sự quên được người? Quên đi một hình bóng mà đã từng hiện hữu và rất quan trọng trong tim ta.



Ta, dẫu có khờ dại bao nhiêu, nhưng cũng nên biết rằng đã đến lúc ta phải quên người. Ta, dẫu cố chấp bao nhiêu, cũng phải cố xếp mối tình chóng vánh này vào quá khứ. Ta, dẫu đớn đau đến mấy, cũng nên học cách chấp nhận hiện thực đau thương này, rằng: Người không dành cho ta. Dẫu ta có ngờ ngệch như thế nào đi chăng nữa, ta cũng nên nhận ra một điều: Đã đến lúc ta nên thôi chờ đợi một bóng hình.

Theo thời gian, rồi ta sẽ quên được người mà thôi. Tình cảm này đã đến lúc phải mờ nhạt như làn sương buổi sớm mai!

Hồ Thảo - Guu

VNTAMSU.COM Người thứ nhất bằng tuổi tôi, đang du học. Người thứ hai hơn tôi 5 tuổi làm công an, người thứ ba làm cùng công ty. Tôi băn khoăn chưa biết chọn ai.

Tôi 23 tuổi, công việc ổn định, ngoại hình khá, đang tìm hiểu ba người, không biết phải chọn ai. Người thứ nhất cùng tuổi, chúng tôi yêu nhau ba năm đại học, anh là người cực kỳ tốt, gia đình khá, mẹ anh cũng quan tâm, khi tôi ốm được mẹ anh nấu cháo nhờ anh mang qua; chị gái tôi có bầu mẹ anh cũng gửi thuốc dưỡng thai từ Mỹ về cho. Nhờ vậy tôi thay đổi hẳn định kiến người theo đạo, thật sự những người trong đạo rất tốt và tin yêu nhau. Anh đang du học Malaysia, hai năm nữa lại sang Mỹ vì gia đình cũng như họ hàng anh đều bên đó hết. Tôi lưỡng lự vô cùng, nửa muốn theo anh nửa không. Tôi đang ở với mẹ, muốn chăm sóc cho mẹ, anh trai ở với ba, chị gái lập gia đình cũng ở gần.
Cuộc Tình Tay Bốn
Người thứ hai tôi quen được một năm, làm công an, hơn tôi 5 tuổi. Anh cũng được cho là gia đình có quyền lực, yêu tôi rất nhiều, nhìn thấy tôi đi chơi với người khác anh vẫn nhẫn nhịn, xem như không thấy. Anh chia sẻ rất buồn, muốn tôi rõ ràng. Nhiều lần tôi nói lời chia tay mà anh đều năn nỉ quay lại, chỉ biết im lặng nhẫn nhịn để được ở cạnh tôi. Hiện tại có lẽ tôi có tình cảm nhiều nhất với anh. Anh cũng có những mặt xấu như hút thuốc, chơi vé số, hay nhậu với bạn bè. Bên cạnh đó anh là người ít nói, hiền, hào phóng, cực kỳ ghen, luôn kiểm soát tôi mọi lúc, kế hoạch của anh là đi làm cộng với làm rẫy.

Nói đến đây tôi lại nghĩ đến viễn cảnh tương lai, con cái mai sau liệu có môi trường để phát triển? Hai người làm công chức chỉ đủ sống thôi, được cái nếu cưới anh tôi sẽ không phải làm dâu, có thể chăm sóc cho mẹ; nhưng thật sự không muốn bị chôn vùi ở cái thị xã nhỏ này. Tôi còn nhiều hoài bão, ước mơ cho bản thân và con cái mai sau. Anh rất tốt nhưng mẹ, chị, anh trai lại không ưng chỉ vì cứ nghe người này nói người kia nói rằng nhìn chúng tôi không tương xứng.

Người thứ ba tôi quen làm cùng công ty, khu vực Sài Gòn, ngoại hình khá, đặc biệt nói nhiều, vì làm quản lý nên cách nói chuyện khá được lòng người. Tôi quen anh được 5 tháng, gia đình anh khá giả, một hai tuần anh lại xuống thăm tôi dù quãng đường rất xa. Anh chu toàn, kỹ tính, tôi khó có thể kiểm soát anh so với hai người trước.

Nếu cưới nhau chúng tôi sẽ sống ở Sài Gòn nhưng có thể chuyển về quê anh vì anh là con út, bố mẹ lại lớn tuổi, phải quản lý công việc của gia đình. Tôi sợ cưới rồi ít có thời gian về nhà ngoại, bản thân lại hậu đậu, rất sợ phải làm dâu vì không giỏi bếp núc, thêm tính hướng ngoại nữa. Anh hứa sẽ mua nhà cho thuê ở đó để thi thoảng vợ chồng lên thăm, nhờ mẹ quản lý. Anh là người rất chu toàn và kỹ tính. Điều ấy lại làm tôi khó chịu, khi cãi nhau thường hai người trước luôn phải xin lỗi năn nỉ tôi, còn anh cũng có nhưng biết tiết chế, cho rằng cả hai đều có lỗi và nói rõ quan điểm.

Hiện tại tôi không muốn cứ như thế này, muốn chọn một người đi cùng đến cuối đời để không hối tiếc về sau. Cưới một người phải phụ thuộc rất nhiều yếu tố: gia đình, tài chính, đối nhân xử thế, tương lai,... Tôi muốn các anh chị đi trước phân tích giúp xem người nào có thể đem lại cho tôi hạnh phúc, an toàn và có thể tiện chăm sóc cho gia đình ngoại được.

Mỗi lần sang nhà Dũng, cô lại nằm trên giường mà ôm chặt cái gối, cái chăn vẫn còn hơi ấm của người trong mộng.
Gần sáng rồi mà vẫn chưa thấy chồng về, Thơm đứng ngồi không yên. Dù đã tự nhủ là lo cho chồng nhưng cô vẫn không thoát khỏi cảm giác có lỗi khi biết mình đang thực sự lo cho ai.

Trong thâm tâm, người mà cô sợ xảy ra chuyện bất trắc hơn cả chính là Dũng, người đi cùng, đồng thời anh họ của Hải - chồng cô.
Về làm dâu nhà giàu, Thơm không khỏi lo lắng, băn khoăn. Gia đình cô ở quê tuy bố mẹ đều là giáo viên, kinh tế không đến nỗi nào nhưng so với gia đình chồng thuộc hàng 'trâm anh thế phiệt' ở Thủ đô thì không thấm vào đâu cả.

Hôm về ra mắt, Thơm gần như bị choáng ngợp bởi sự sang trọng của căn biệt thự gần hồ mà gia đình Hải sinh sống.
Đã nghe chúng bạn kể nhiều về sự 'sang chảnh' của những gia đình Hà Nội gốc giàu có nhưng cô sinh viên sư phạm nghèo vẫn cảm thấy tay chân run rẩy như gặp cơn sốt rét. May thay, Dũng đã rất tận tình giúp Thơm nhanh chóng làm quen với mọi người trong nhà.

Nghe mọi người kể thì Dũng là cháu ruột duy nhất của bố chồng Thơm. Bố anh mất vì tai nạn khi vợ đang mang bầu hơn 4 tháng. Mẹ anh ở vậy nuôi con được hơn 3 năm thì đi lấy chồng khác.
Ảnh minh họa

Từ ngày đó cậu bé Dũng sống với gia đình chú ruột như con cái trong nhà. Dũng cũng gọi bố mẹ Hải là bố mẹ. Thậm chí, bằng sự nhậy cảm của mình, Thơm còn thấy bố mẹ chồng yêu thương, lo lắng cho anh ấy hơn cả chồng cô.

Mà đúng là không thể không yêu một anh chàng như thế. Dũng đáng yêu một cách rất tự nhiên, dù vẻ bên ngoài anh không điển trai, phong lưu như Hải.

Càng tiếp xúc với anh, mọi người càng cảm tháy sự ấm áp và tin tưởng. Vốn không phải là người dễ dàng cởi mở nhưng không hiểu sao chỉ cần nhìn thấy Dũng là Thơm đã cảm thấy mềm lòng, cô có thể nói với anh tất cả mọi chuyện, kể cả những lo lắng về gia đình chồng, hay về cảm giác bất an trong lòng mình.

Chỉ cần nghe thấy anh cười, hoặc nhìn vào đôi mắt nâu thăm thẳm đó là mọi buồn bực, mệt mỏi trong lòng Thơm như tan biến.

Ngay sau khi cưới, Thơm và Hải được ra ở riêng trong một căn chung cư cao cấp mà bố mẹ chồng mua tặng. Hai vợ chồng trẻ gần như lọt thỏm trong căn hộ hơn 100m2 gần khu công nghiệp mà Hải đang làm việc.

Một thời gian sau, Hải thuyết phục Dũng cùng về làm một công ty với mình, rồi thuê một căn hộ gần đó sống cho có anh có em. Có lẽ vì chơi thân với nhau từ nhỏ, lại hợp 'cạ' nên Dũng nghe theo lời Hải, chuyển về ở gần hai vợ chồng em họ cho tiện đi làm.

Từ ngày Dũng về ở gần, Thơm thấy mình lúc nào cũng hồi hộp như người say. Mới đầu cô còn làm chủ được tình cảm của mình, cố không để cho đầu óc nghĩ quá nhiều đến anh họ của chồng nhưng dần dà, sự chân thành và tính cách ấm áp của anh khiến trái tim cô như tan chảy vì những cảm xúc kỳ lạ giống như tình yêu.
Cô gợi ý để Dũng ăn cơm cùng hai vợ chồng mình, hàng tuần sang nhà anh mấy buổi để thu dọn rồi sắp xếp đồ đạc giúp anh. Chồng cô thấy vợ như vậy thì như mở cờ trong bụng, chắc anh nghĩ rằng vì yêu mình nên Thơm chiều chuộng luôn cả ông anh họ thân thiết.

Hải không bao giờ biết rằng, mỗi lần sang nhà Dũng, vợ anh lại nằm trên giường mà ôm chặt cái gối, cái chăn vẫn còn hơi ấm của người tình trong mộng.
Hơn 4 năm trôi qua, dù Dũng và Hải vẫn vô tư với nhau, thân thiết còn hơn anh em ruột nhưng đứng giữa hai người, Thơm cảm giác nhiều khi không còn chịu nổi.
Nhiều lần, cô muốn ôm lấy Dũng, hôn anh và mặc kệ mọi chuyện có thể xảy ra. Nhưng nhìn lại chồng và đứa con gái bé bỏng cô lại thấy mình thật có lỗi khi để những suy nghĩ kinh tởm như thế tồn tại trong đầu.

Dạo gần đây có vẻ Dũng đang có bạn gái, anh hay đi chơi tối hơn và về nhà với tâm trạng vô cùng hạnh phúc. Thơm đau đớn lắm, cô chỉ ước mình gặp được Dũng trước thì mọi chuyện đã khác rồi.


Tại sao ông trời lại bắt cô yêu đơn phương chính anh họ của chồng?

Vợ ơi! Anh van em đấy! Đừng “nude” nữa! Anh xấu hổ lắm, không muốn mình trở thành trò cười của thiên hạ, cũng không muốn em là của tất cả mọi người đâu.

Anh biết em đẹp – vẻ đẹp của cái tuổi dồi dào sức sống nhất đời người. Cái đẹp của em đã làm cho cả tá đàn ông say như điếu đổ. Anh đã từng tự hào khi là người chiến thắng bọn họ. Nhưng giờ đây, anh lại có cảm giác mình là kẻ thất bại! Cảm giác em không còn của riêng anh cứ giày vò tâm can. Em biết vì đâu anh có cảm giác ấy không? Chính là vì những bức ảnh “nude”, bán “nude” mà em vẫn khoe với bạn bè hàng ngày trên facebook đấy!

Cái sở thích kỳ quái ấy của em khiến anh như chết nửa con người. Mỗi lần vợ chồng ái ân, anh lại như thấy có hàng triệu con mắt đang dán vào cơ thể mềm mại và gợi cảm của em mà bình luận, mà đánh giá và…thèm thuồng. Nó khiến anh sợ thấy em “nude”, sợ gần gũi. Em khi đó rất gần mà lại thật xa, như vuột ra khỏi vòng tay anh rồi.

Đến cơ quan, mấy anh bạn cùng phòng cứ nhìn anh cười. Cái cười của họ như những nhát dao cứa vào tim anh, đau đớn và nhức nhối vô cùng. Anh biết họ đã nhìn thấy em “nude” hoặc hững hờ chiếc khăn voan mỏng tang qua những bức ảnh được khoe trên Facebook và họ đang đùa cợt, bình phẩm về em, về anh. Ánh mắt đầy ẩn ý của họ khiến anh có cảm giác thất bại ê chề…

Đừng “nude” nữa vợ ơi! Đừng biến anh thành thằng chồng bất lực, thất bại nữa em. Hãy là của riêng anh, chỉ riêng anh thôi nhé! “Của lả” của em hãy giữa lại riêng em và cho anh…

Vợ ơi! xin em đừng nude nữa, trên facebook cả triệu người đang nhìn em kìa

Ảnh minh họa

Em muốn “nude” để chụp hình kỷ niệm, níu giữ thanh xuân? “OK” nhưng đừng khoe rộng chứ. Em cứ đặt mình vào vị trí của anh và suy ngẫm đi. Em khoe thân để cả lũ đàn ông nhìn ngắm rồi đờ đẫn khát khao, bình luận… liệu có thể coi là ngoại tình không?

Đẹp không có nghĩa là phải “nude” cho người khác biết. Ngày xưa, em có “cởi” đâu mà hàng trăm thằng vẫn chết mê mệt? Anh cá rằng, nếu thời con gái, em “nude” như bây giờ, có lẽ sẽ chẳng ma nào (có thể trừ anh, không chắc!) dám đến tán tỉnh, yêu rồi cưới em. Cái đẹp và thu hút của người phụ nữ là từ tâm hồn, tính cách, sự kín đáo, tế nhị… chứ đâu phải từ việc khoe thân với bàn dân thiên hạ hả em!

Anh góp ý thì vợ lại cho rằng anh đang “xâm phạm” đến quyền tự do cá nhân của em. Nhưng vợ ơi, tất cả mọi người đều tự do như em thì xã hội này sẽ ra sao??? Sao anh không được quyền “xâm phạm” tự do cá nhân của em mà em lại cho mình quyền biến anh thành một kẻ thất bại, trò hề để người ta xì xầm, giễu cợt?

Vì sao dạo này anh mệt mỏi, mắt thâm quầng, em có biết không? Gần 4 giờ sáng rồi mà mắt anh vẫn thao láo, trằn trọc bởi cứ nhắm mắt lại, hình ảnh em uốn éo hoặc e ấp khi trên người không mảnh vải che và cả tá đàn ông đang say sưa nhìn, chỉ trỏ, bình loạn… lại hiển hiện trước mắt anh. Đắng nghẹn không nói lên lời!

Tâm thư này mong vợ hiểu lòng anh. Đừng “nude”, đừng “nude” nữa… Cầu mong em hãy “là một, là riêng, là thứ nhất” của anh thôi. Anh cũng hi vọng, đây là lần cuối cùng anh nói với em về chuyện này. Em đừng khiến anh thêm ấm ức, đẩy cuộc sống gia đình mình đến bờ vực của sự đổ vỡ chỉ vì cái sở thích “quái gở” của mình… Xin em!

Theo Khỏe & Đẹp

VNTAMSU.COM Dẫu biết rằng, ngày hôm nay anh rất yêu em và em cũng vậy. Nhưng chẳng ai nói trước được ngày mai sẽ ra sao, đặc biệt là khi ta về chung sống dưới một mái nhà. Sẽ có hàng trăm thứ sẽ thay đổi và cũng không ngoại trừ cả tình yêu. Và thực tế thì hôn nhân tồn tại bền vững cần phụ thuộc vào rất nhiều thứ nữa. Vậy nên, em cần anh xác định những điều mình cần phải làm để có thể thực hiện tốt nhất, cũng là để bảo vệ tổ ấm của chúng mình.
Anh ký đi, mình cưới (Ảnh minh họa)

– Tôn trọng lẫn nhau: Đây là điều cần thiết trong mọi mối quan hệ chứ không riêng gì hôn nhân. Và đặc biệt trong cuộc sống gia đình, va vấp là điều khó có thể tránh khỏi. Em và anh nhất thiết phải tôn trọng nhau từ trong suy nghĩ đến hành động và lời nói. Một khi hai người đã không còn sự tôn trọng lẫn nhau thì mọi chuyện chỉ có thể giải quyết ở tòa án mà thôi. Hãy chắc rằng mình luôn tôn trọng nhau thì mới có thể cùng nhau bước đi chung trên một con đường.

– Luôn thành thật: Anh đừng vôi nghĩ rằng điều này quá đơn giản nhé. Sẽ thật khó để luôn thành thật với người bạn đời mình cả chặng đường dài mấy chục năm. Em không cần anh luôn khai báo mọi việc anh đi đâu, làm gì và như thế nào. Thành thật ở đây tức là luôn làm mọi thứ một cách trong sáng, không lừa dối hay làm điều gì có lỗi với người còn lại. Anh có chắc mình làm được không?

– Bình đẳng về kinh tế: Người ta nói của chồng, công vợ. Em có thể không kiếm được nhiều tiền bằng anh nhưng em cũng sẽ không bao giờ ngồi nhà ăn bám và chờ anh mang tiền về. Tiền kiếm được là của chung, sử dụng cho những mục đích chung. Sẽ không được phân biệt, tiền của chồng, tiền của vợ. Tiền bạc là vấn đề nhạy cảm và sẽ nảy sinh rất nhiều vấn đề nếu không biết dung hòa và có trách nhiệm với nhau. Nhớ kĩ điều này anh nhé!

Tiền bạc là của chung (Ảnh minh họa)
– Cùng có trách nhiệm với hai bên gia đình: Bố mẹ nào cũng là bố mẹ. Đừng phân biệt bố mẹ anh hay bố mẹ em mà phân biệt cách đối xử. Đối với hai bên gia đình, cả hai đều phải có trách nhiệm như nhau tùy thuộc vào điều kiện hoàn cảnh gia đình. Đây cũng là một hình thức tôn trọng đối phương.
Xem thêm: Vì đâu phụ nữ không thể không ngoại tình?

– Cùng có trách nhiệm chăm lo cho con cái: Mỗi người đều có công việc riêng thế nên trách nhiệm chăm lo cho con cái cũng phải được chia đều cho cả hai. Đừng bao giờ nói rằng việc dạy con là của chông hay của vợ. Em không phải người đẻ thuê và là ô sin trong nhà. Muốn con cái phát triển tốt, khỏe mạnh thì phải cùng nhau nuôi dạy chúng.

– Không can thiệp sâu vào đời tư của nhau: Vợ chồng có thể chia sẻ với nhau về mọi việc từ tình cảm, công việc đến những việc đời tư của nhau nhưng tuyệt đối không được can thiệp quá sâu vào chuyện của nhau. Không phải bất cứ vấn đề gì bạn đời cũng phải biết và can thiệp vào. Mỗi người cần có một khoảng lặng riêng cho mình miễn là không làm điều gì sai trái, có lỗi với người còn lại.

– Có quyền giao lưu bạn bè, kết giao nhưng tuyệt đối không được ngoại tình: Ai cũng cần có những mối quan hệ để phục vụ cho công việc, bạn bè. Em không bao giờ kiểm soát hay cấm đoán điều đó. Nhưng anh nên nhớ rõ rằng, đừng lấy cái cớ đó để ngoại tình. Em có thể tha thứ mọi chứ nhưng một khi đã ngoại tình thì chúng ta đã không còn gì để nói với nhau nữa.

– Nếu hết yêu thì thẳng thắn chia sẻ, không được phản bội: Không ai chắc chắn được rằng sẽ yêu nhau đến trọn đời. Vì vậy, khi tình yêu đó không thể cứu vãn được nữa, hãy thẳng thắn chia sẻ với nhau. Có thể cả hai cùng cố gắng để khắc phục nhược điểm của nhau, cùng nhau hâm nóng lại tình yêu vốn có. Thậm chí nếu không thể tiếp tục được nữa thì sẽ giải thoát cho nhau. Tuyệt đối, không bao giờ được phản bội người còn lại khi chưa nói chuyện rõ ràng. Mọi chuyện thì có thể tha thứ nhưng không bao giờ có chỗ cho sự phản bội. Hãy chắc rằng mình làm được điều đó nhé!

Em đơn giản chỉ đưa ra những thỏa thuận vậy thôi. Quá trình hôn nhân thực tế chúng ta sẽ cùng nhau bổ sung và hoàn thiện để tổ ấm được hạnh phúc hơn. Vậy anh nhé, ký thì chúng ta sẽ cưới!

Những bí ẩn và thăng trầm trong chuyện tình cảm, hôn nhân cho thấy duyên phận thật quan trọng, quyết định lớn đến số mệnh của mỗi con người.
Mọi thứ bắt đầu từ duyên phận, kết thúc cũng lại do duyên phận. Khó có ai trong đời chưa một lần thốt lên cái câu quen thuộc: “Thôi thì cái duyên cái số”, hay “Duyên phận đã định rồi”.
Chúng ta đã lựa chọn duyên phận cho mình

Có phải thực sự duyên phận đã được trời định rồi hay không, hay tất cả là do con người tự tạo? Khi đầy yêu thương, người ta thường nói "có duyên" để tìm cơ hội gần gũi. Lúc đã cạn tình cảm, người ta lại nói "hết duyên" để lấy cớ dứt tình. Thực ra gặp gỡ được nhau thì đúng là thiên duyên, còn vui hay buồn, hợp hay tan, gần hay xa, đi hay ở, nắm hay buông, nâng lên hay đặt xuống, đón nhận hay chối bỏ, phải chăng đều là do trần định, đều nằm trong chính nhân thế lòng người.

Tôi muốn bàn sâu hơn về cách nhìn nhận duyên phận trong chuyện tình cảm ngoài hôn nhân, dù đề tài này không dễ nói thẳng, nói thật. Trong cuộc sống hiện nay, không ít người đã yên bề gia thất có cảm giác tiếc nuối khi bỗng dưng gặp một ai đó mà mình thực sự yêu thương. Tôi muốn nói là “thật sự”, chứ không phải chuyện cặp kè qua đường. Bởi thế cho nên, có những bản tình ca da diết đến lay động trái tim khi nói về cảm xúc đớn đau không đến được với nhau vì ràng buộc hôn nhân hay thực tế đầy ngang trái:

   Nhưng em ước gì,
   mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc,
   và em chưa thuộc về ai…

Dù biết trước em về là khổ đau,
tình chúng ta thôi anh đành xin lỗi,
về với em anh còn nợ gia đình,
bên gia đình bên nợ yêu em.

Và cả những lời thơ chứa chan, sâu lắng đi vào lòng người khi viết về duyên phận:

Đời đâu chỉ có ngọt ngào
Duyên như đã định, phận nào bên duyên
Em giờ phận gái thuyền quyên
Bôn ba anh vẫn... con thuyền lênh đênh…

Đời người khó thoát vấn vương
Nam nhi một kiếp gió sương trọn tình
Tề gia, trị quốc, chiến chinh
Danh nhường thê tử, chữ tình dành em…

Thấm thía từng câu hát, lời thơ, người ta xót xa cho cái duyên gặp gỡ và cái phận không thể nắm tay nhau đi hết cuộc đời. Nhưng có thật là có thứ tình hữu duyên vô phận không, hay cái phận cái duyên đó lại một lần nữa nằm trong sự lựa chọn?

Chúng ta lựa chọn tình nghĩa đậm sâu thay vì tình yêu mong manh dễ vỡ. Chúng ta lựa chọn sự trống vắng trong tim hơn là mất đi gia đình - cái cột vốn cho ta cảm giác vững vàng. Chúng ta lựa chọn sự đau khổ của tình nhân thay vì sự oán trách của vợ/chồng hay phán xét xã hội vốn sẽ cho ta cảm giác tội lỗi nhiều hơn. Chúng ta lựa chọn giữ gìn danh tiếng thay vì bất chấp thị phi để không ảnh hưởng đến công danh sự nghiệp. Chúng ta lựa chọn sự bình yên thường nhật thay vì làm những điều phá cách phiêu lưu, vì ta muốn điều dễ hơn là thứ khó. Chúng ta lựa chọn giữ gìn cái cũ, cái nhàm chán quen thuộc hơn là đến với cái mới, cái ngọt ngào thăng hoa vì tâm lý ngại thay đổi và sợ mất đi những thứ mình đã nắm chắc trong tay. Nhất là khi chúng ta còn đang hồ nghi rằng cái mới thổn thức kia liệu thực sự có phải là một tình yêu sâu sắc, là một nửa đích thực, là cái tốt đẹp hơn cũ để chấp nhận đánh đổi?

Nên suy cho cùng, trong chuyện tình cảm, chúng ta trước hết đang vì chính chúng ta mà thôi, chứ chẳng phải hy sinh vì ai khác hay vì những chuẩn mực tốt đẹp nào đó như chúng ta tưởng đâu. Một cách tự nhiên thông qua hệ giá trị và niềm tin tích lũy từ bao trải nghiệm sống, chúng ta đã lựa chọn cái mình cho là phù hợp nhất, thậm chí là tốt nhất, vì nó đem lại cho chúng ta cảm giác an tâm và an toàn. Nào phải duyên phận không cho chúng ta cơ hội.

Theo dòng đời, có những người may mắn hơn trong chuyện tình cảm nên ít phải day dứt, băn khoăn. Có những người gặp nhiều thăng trầm, trắc trở trong tình trường nên duyên phận đối với họ như cái cách mà ông trời muốn thử thách để họ phải tự đi đến những lựa chọn thực sự không dễ đi, dễ chọn... Tôi rất thích câu nói này:

Duyên do trời định,
phận do người tạo
Có thể gặp được người nào là duyên may,
Nhưng để sống bên cạnh ai đó chính là sự lựa chọn.

Trong cõi bao la này, trời mang nhân duyên đến cho tất cả chúng ta, tựa như duyên ngập tràn thinh không, phủ đầy mặt đất. Còn cái cách chúng ta đón nhận duyên sẽ tạo ra phận. Tâm nhận duyên sao thì ra phận đó. Bởi thế, cứ từng ngày, từng ngày, chúng ta đã vô thức lựa chọn cho chính bản thân mình cái gọi là duyên phận. Lựa chọn lần đầu, và cho cả những lần sau.

Yellow Rose

Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa. Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa. Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

Em con gái mà lại thích café đen. Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Câu chuyện: Cafe đen và cafe sữa

Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…

Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.

Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em. Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình. Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn. Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa. Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.

truyện ngắn cà phê den và cà phê sữa

Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.

Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.

2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.

Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.

Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.

Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.

Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.

Em gọi café đen. Anh gọi café sữa.

Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.

Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.

Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.

Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”

Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…

Café đen hay café sữa đều là café, phải không?

Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

Chỉ cần không buông xuôi mọi thứ theo dòng xoáy khắc nghiệt của số phận thì bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc nảy nở ngay tại thời khắc nỗi đau chạm đến đỉnh.
Tình yêu
Tình yêu và tình bạn là hai thứ tình duy nhất có thể giúp con người khỏa lấp nỗi cô đơn. Nếu đường tình của bạn trắc trở, duyên phận chỉ khiến cho bạn đau thì nhất định ông trời đã an bài cho bạn một tình bạn đẹp để đưa bạn qua khỏi vũng lầy của những tình cảm nhập nhằng nhiều nước mắt.

Người yêu có thể không phải là một người bạn tốt nhưng một người bạn tốt lại có thể đóng vai trò là một người yêu hoàn hảo. Khi họ ở bên bạn,nắm tay bạn qua những ngày giông bão, ngồi lại bên bạn có đôi khi thao thao bất tuyệt cũng có lúc lặng đi chẳng nói nhưng bạn biết rằng, vết thương trong bạn đang được chữa lành dù bằng một thứ tình cảm khác. Khi yêu, dù tin đến tuyệt đối thì vẫn không giấu nổi cảm giác sợ hãi của chia ly nhưng tình bạn thì không. Một người bạn tốt, một trái tim chân thành, một lần đã đến thì chẳng bao giờ quay đi. Cảm giác an toàn khi ở bên một người bạn như thế, chính là lúc hạnh phúc đang nảy nở.

Không có gì tuyệt vời hơn nếu ta tìm thấy một tình yêu đích thực, một nửa kia có thể không toàn diện nhưng luôn yêu ta bằng thứ tình hoàn hảo nhất. Một người luôn nắm tay ta khi ra đường, có thể sống chung với cám dỗ, giao du, gặp gỡ với rất nhiều người tốt nhưng trái tim họ chỉ tồn tại mình ta. Sẽ tuyệt vời lắm nhỉ. Nhưng nếu đã chạm được người như thế rồi chia xa thì hẳn nỗi đau để lại là không nhỏ. Bạn có quyền khóc, đau, buồn, mệt mỏi, day dứt, nhức nhối, ám ảnh, hụt hẫng, thất vọng nhưng sau tất cả, chỉ cần đừng bao giờ để bản thân rơi vào tuyệt vọng.

Nghe thì lý thuyết, nhưng thật, đời tạo ra nỗi đau là để thách thức sự kiên nhẫn của ta và tạo cho ta cơ hội tìm thấy một người thực sự sẽ ở lại bên ta, xoa dịu nỗi đau và cùng ta bước qua mọi thứ. Bởi lẽ, khi con người đầy đủ, sung túc và hạnh phúc thì mấy ai tìm thấy được tri kỷ.

Chia tay - không phải là điều tồi tệ nhất. Chia tay - càng không phải là lý do để yêu vội, nắm bừa, chọn đại và đến với ai đó bằng một trái tim chi chít những nỗi đau. Chia tay - hãy cho mình khoảng không gian một - mình cần thiết để hóa sẹo những vết thương, để mở lòng yêu thương và để sẵn sàng cho một mối tình mới. Người đến sau là người không có tội, đừng bắt họ ở bên một đôi mắt vô hồn, một trái tim còn ám ảnh, một nỗi nhớ dành cho kẻ khác và một mối tình chắp vá từ vô số cảm xúc thiếu tình yêu.

Sau chia tay, người hạnh phúc không phải là người tìm thấy ngay một tình yêu mới mà là người tìm thấy một tri kỷ, một người bạn, một người kiên nhẫn ở cùng ta qua những tháng ngày dài dăng dẳng toàn buồn đau. Một người lắng nghe câu chuyện của ta, không phán xét, không khuyên nhủ, chỉ lặng im, kéo tay ta đi qua từng ngày khó nhọc, có lúc khóc cùng ta rồi lại hân hoan khi thấy ta vui vẻ. Hạnh phúc - đôi khi là những điều bình dị bên cạnh một người bạn tốt, một mối quan hệ an yên như thế đấy!


Thế nên, những người sau chia tay đừng nên quá bi lụy, an yên của cuộc sống, kẻ sẽ vỗ về nỗi đau của bạn đôi khi sẽ đến bằng một danh nghĩa khác, một hình dạng khác, một hình thức khác nên đừng vì họ không đến như một bạch mã hoàng tử bạn hằng tưởng tượng mà đã vội nhận định cuộc sống toàn bi thương.

Tình yêu làm ta đau đi rồi, hãy nhường chỗ cho tình bạn dịu nhẹ vỗ về trái tim ta. Cho ta thời gian để hóa sẹo nỗi đau và tình yêu, ta hẹn gặp sau nhé!

VNTAMSU.COM Chân thành với nhau thì mình xưng là cậu và tớ nhé. Tớ là "người yêu cũ" và cậu là "người yêu mới" của anh ấy. Bức thư này, chẳng đả kích cũng chẳng phá hoại gì tình cảm của cậu và anh ấy cả. Tớ viết, vì chỉ muốn chia sẻ những điều tớ đã bỏ lỡ mà không muốn cậu cũng rơi vào tình cảnh hối hận như tớ.

Cậu à, cậu biết không?
Khi anh ấy luôn cầm tay "người yêu cũ" – là tớ – bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào thì tớ luôn tỏ ra khó chịu vì trời nóng mà mồ hôi chảy ướt đẫm tay hai đứa.
Giờ bàn tay lạnh băng cũng không ai chạm đến nữa...
Khi anh ấy ngỏ ý muốn hôn má "người yêu cũ" – là tớ – khi đưa tớ ra đón xe về quê với ba mẹ thì tớ luôn từ chối. Và khi anh ấy hôn má thiệt, tớ luôn cúi đầu né tránh.
Giờ đôi má đơn côi cũng không ai dòm ngó đến nữa...


Khi anh ấy kéo tay "người yêu cũ" – là tớ – ôm ngang anh ấy khi hai người dạo phố trên chiếc xe máy thì tớ luôn ôm cho có lệ rồi nhanh chóng bỏ ra.
Giờ đi đâu không ai chở huống chi đến ôm người ngồi trước...
Khi anh ấy ép "người yêu cũ" – là tớ – ăn cái này ăn cái kia thì tớ luôn một mực cắn chặt răng không ăn.
Giờ đói đến đau dạ dày cũng chẳng ai hỏi han...
Khi anh ấy nhắc nhở "người yêu cũ" – là tớ – uống thuốc cho mau khỏi bệnh thì tớ luôn nói là uống thuốc gì mà uống hoài rồi còn trách anh ấy không hiểu nỗi khổ khi bệnh của tớ.
Giờ bệnh cũng không ai tìm cháo mua thuốc cho đến gì nhắc nhở...


Khi anh ấy quan tâm và chăm sóc "người yêu cũ" – là tớ – quá nhiều thì tớ cảm thấy bó buộc và muốn thoát ra.
Giờ lẻ loi một mình giữa đêm cũng chẳng ai biết đến nói gì đến quan tâm...
Khi anh ấy ôm bất ngờ từ phía sau "người yêu cũ" – là tớ – thì tớ không những không vui sướng mà còn quay lại "liếc xéo" anh ấy.
Giờ vai gầy dù xinh đẹp cũng chẳng ai dòm ngó huống chi là ôm...
Khi anh ấy và "người yêu cũ" – là tớ, người xin lỗi trước đều là anh ấy, nên tớ muốn giận là giận, muốn im là im, muốn không nhìn mặt là không nhìn mặt.
Giờ có tức đến ngất cũng chẳng ai thèm đả động đến nói chi đến xin lỗi...
Khi anh ấy kể về mơ về "ngôi nhà và những đứa trẻ" với "người yêu cũ" – là tớ – thì tớ luôn chẳng nghe và khẳng định "em còn trẻ, chưa muốn nghĩ đến chuyện đó".
Giờ mỉm cười khi thấy gia đình người ta trên đường hạnh phúc cũng chẳng ai biết nói chi là nghe kể...


Hiện giờ, tớ và anh ấy đang giận nhau, tớ mới hiểu rõ được những tình cảm và hành động yêu thương của anh ấy giành cho tớ. Có quá muộn để xin lỗi không nhỉ?
Nếu tớ không trân trọng anh ấy, có lẽ "cậu – người yêu mới" của anh ấy sẽ xuất hiện đâu đó trên đoạn đường tương lai không có tớ của anh ấy, vì thế, tớ phải hành động thôi.
Tớ sẽ trở thành cậu, sẽ trở thành "người yêu mới" – người yêu cũ nhưng yêu thương mới – để giữ chặt lấy anh ấy.
Cậu hãy chúc phúc cho tớ nhé...

Hoa Dại

VNTAMSU.COM Nếu có người hỏi em rằng: nên chọn người yêu mình hay chọn người mình yêu? Thì em sẽ chẳng vội trả lời mà bước đến, ôm lấy bờ vai cô gái đó mà vỗ về: thật thương cho em! 

Chọn người yêu mình hay người mình yêu ?
Có người thì cho rằng nên chọn lấy người yêu mình (phần này chiếm đa số). Vì khi ấy, em sẽ như là nữ hoàng trong lòng người ta, em sẽ được cung phụng, chiều chuộng, nâng niu, yêu thương không biết bến bờ, còn gì sướng hơn thế nữa? chỉ cần em muốn, chỉ cần em thích, thì thế giới này sẽ là của em… vâng, nghe qua thì sung sướng thật đấy, huy hoàng thật đấy nhưng lại là nhưng… cũng có mấy ai thấu hiểu được nỗi lòng của em, vật chất đó, sung sướng đó nhưng tinh thần em héo mòn, héo úa từng ngày, em đã phải trải qua những ngày vật vã để ra quyết định cuối cùng, đau đến xé lòng, bóp nghẹt lấy con tim em, làm cho em muốn khóc cũng không còn sức để mà khóc, muốn gào cũng chẳng còn hơi để gào. Người em yêu đâu rồi? sao bỏ lại em bơ vơ, đơn độc với quyết định cả đời người thế này? Trong giây phút đó, tuyệt vọng, yếu đuối, bất lực… tất cả ùa đến nghiền nát em, dày xéo em…để rồi ngày bước lên xe hoa em cứ mãi thẫn thờ với…”nếu biết ngày mai em lấy chồng, trời ơi người ấy có buồn không?”, một câu hỏi lửng lơ, bỏ ngỏ, mãi chẳng thể nào làm dịu được nỗi lòng của em?.

Có người thì mạnh mẽ, kiên cường hơn, quyết chọn người mình yêu thương nhất. Khi ấy, em sẵn sàng hy sinh tất cả vì người ta. Chỉ cần được nhìn thấy người ta vui, chỉ cần nhận lại được những câu yêu thương, cử chỉ quan tâm nhỏ của người ta cũng đã làm cho em thấy đủ đầy, cuộc đời này đáng sống biết bao nhiêu. Em sẽ cho đi rất nhiều, yêu thương thật nhiều, quan tâm thật nhiều, làm đủ mọi cách chỉ để được ở bên người, như thế là em toại nguyện, em hạnh phúc lắm rồi. Mặc dù cũng không ít những đêm phải lặng lẽ buồn, lặng lẽ rơi lệ, tủi thân vì chờ người không thấy, chờ người đâu mất…

Và dĩ nhiên cho dù trường hợp nào cũng không có ngoại lệ. Cuộc sống là phải biết thích nghi để mà tiếp tục đi tới, tiếp tục sống dù có như thế nào. Em sẽ nguôi ngoai với chọn lựa của mình bởi tình yêu to lớn mà người đã cho em, em sẽ thấy cuộc sống dễ thở hơn, nỗi đau nhẹ bớt. Người sẽ nhận ra tình cảm của em mà quan tâm nhiều hơn và yêu thương nhiều hơn. Nhớ thương, khắc khoải, hoang hoải vẫn còn đó nhưng em đã biết giấu gọn vào tim. Tủi thân, giận hờn, buồn tủi vẫn còn đó nhưng em đã biết kìm lại để làm mình bớt khổ, bớt đau…

Dù cho có thế nào đi nữa, vẫn thương vô cùng, đau lòng vô cùng khi cô gái nào đó phải bật ra câu hỏi như thế. Là em không may, là em bất hạnh hơn những người khác, khi mà người em yêu và người yêu em không phải là một. Cố gắng lên em, cô gái, đau khổ là có, xót xa là có, đắng cay là có nhưng… dù em có lựa chọn như thế nào, dù có kết quả ra sao thì cũng hãy mạnh mẽ lên, tự tin lên, hãy biết tìm vui trong ải trần gian này em nhé! Vì chẳng có quyết định nào là đúng, và cũng không có quyết định nào là sai cả đâu, mà hãy luôn tin tưởng rằng: em chọn là đúng, thế thôi!

Cái này là viết cho em nè, cô gái…

VNTAMSU.COM Tôi nhận lời yêu anh sau những tháng café rải rác khắp Hà Nội, truyện trò, tâm sự, sẻ chia. Vắng anh cũng thấy thiếu. Giống một tình yêu, có điều hơi thiếu mùi say đắm. Nhưng người ta chẳng nhắc nhở tôi rằng, say đắm chỉ tồn tại vào những tháng đầu, khi người ta còn đang chết ngập trong mớ cảm xúc mới về nhau.
- Mình lấy nhau đi, tìm hiểu thế đủ rồi em ạ! - Anh nói vội sau những nụ hôn dài mê mải. Tôi ngất ngây trong hạnh phúc tràn đầy.
Tình yêu thời sinh viên, chưa ám mùi bon chen thường nhật, chưa có bóng dáng của nhà, của xe, của công việc ổn định, của gia đình. Thế mà tình yêu đầu rồi vẫn phải xa nhau. Café ngày vắng, hoang hoải đến tê lòng.
- Uhm, hay là mình lấy nhau?
Tôi không biết đang tự hỏi mình hay trả lời anh. Café ngày vắng, 2 đứa ngồi lặng thinh, hỏi người đối diện, hỏi lòng, hỏi bố mẹ hay đang hỏi bạn bè? "Lấy nó đi còn gì, yêu nhau cả năm trời, mà hai đứa cũng hợp, điều kiện lại đủ cả rồi."

Hay mình lấy nhau em nhé !
Anh cũng như tôi, đã có một tình yêu đầu nông nổi, nhưng ngọt ngào, ấm áp và bền lâu. Chị ấy tóc dài ngang lưng, uốn những lọn sóng lớn mềm mại, chị ấy đưa đôi tay trắng trẻo, hất gọn những đám tóc mai bối rối từ bờ vai trái sang bờ vai phải, nghiêng đầu cười: Chào em!
Tôi không ghen, quả thực không hề ghen. Tôi ngưỡng mộ vẻ dịu dàng, xinh đẹp từ chị ấy thoát ra, nở một nụ cười thân thiện: Chị là bạn anh Dũng ạ!
Con gái xinh ai mà chẳng thích, tôi cũng thích, còn anh, liệu vẫn thích? Tôi biết về chị qua những tấm ảnh hai người chụp chung, những câu bông đùa vô tình lúc hai đứa cùng gặp bạn bè anh. Anh không giải thích gì nhiều, đưa tôi về, chỉ nói khẽ:
- Chị ấy là mối tình đầu của anh! Tôi nới lỏng vòng tay ngang eo anh, cũng khẽ trả lời:
- Vâng, em biết...
...
Hà Nội những ngày mưa dài, trời ủ dột, xám ngắt, buồn tênh. Đã lâu tôi không trở về quán cũ, nơi tình yêu đầu tiên của tôi, bắt đầu và kết thúc. Đôi lúc tôi vẫn nhớ những khoảnh khắc ngọt ngào, những giọt nước mắt vội vã, nhớ về anh ấy, người mà tôi đã từng yêu thương vô điều kiện, không tính toán, dù cũng đã vài năm. Nhớ thôi, cảm giác không còn lại nhiều.
Có lẽ Dũng cũng như tôi, cũng nhớ chị ấy đôi lúc, chắc chỉ là đôi lúc như tôi. Tất nhiên rồi, làm sao mà người ta quên nổi, quên hết, quên sạch sẽ, quên trọn vẹn một người, mà thi thoảng trong đời, vẫn còn bắt gặp, người đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời.
Tôi chẳng có máu hoạn thư mà ghen với lác đác tin nhắn sau lần gặp gỡ vô tình tại Maxx café của chị gửi cho anh. Tôi chỉ im lặng, cho anh biết tôi cảm giác thấy điều gì không ổn.
Điều ngăn tôi nổi điên, tỏ quyền với anh, là bởi tôi chưa thực sự nghĩ tôi yêu anh, còn anh cần một người làm vợ, một người toát lên cái vẻ có khả năng chăm sóc tốt cho gia đình, như tôi. Đã không chắc có phải tình yêu, thì tôi càng chẳng thể làm cái điều mà mọi người yêu có thể.
Tôi lặng lẽ, quan tâm, hỏi han, coi như chẳng biết gì.
- Anh ơi, mệt quá, em sốt rồi, mua cái gì qua cho em ăn nhé!
- Uhm, anh gọi cái gì qua cho em ăn nhé, anh phải đi có việc bây giờ không qua được, xong việc anh qua với em luôn.
- Vâng.
Ở tuổi 26, tôi tự chăm lo cho bản thân mình rất tốt, nhưng tôi cần được người tôi yêu quan tâm và chăm sóc, tôi muốn thấy mình yếu đuối lúc ở bên anh.
Tôi nằm mơ màng trong căn phòng 20 m⊃2;, thoảng mùi lavender anh yêu thích, nghe vẳng tiếng điện thoại trên bàn, tôi vươn tay với, nhìn màn hình, uể oải thưa: Con nghe đây?
Mẹ ngập ngừng ở đầu dây bên kia, tôi đoán được mình sắp phải nghe gì, trong sâu thẳm tôi đã trốn tránh sự rạn nứt này suốt những năm học đại học, tôi không dám tin là tình yêu của ba mẹ, với cái bằng chứng là tôi, mạnh khỏe, trẻ trung, và thành đạt đây, cuối cùng lại cạn vơi, rồi bốc hơi như đám nước lầy sau cơn mưa bị nắng thổi bay không dấu vết. Ba mẹ chia tay không ầm ĩ, ồn ào, không cãi vã, thảng là một vài sự khó chịu thoáng qua trong đáy mắt hai người, trên mâm cơm ba người trước đây từng đầm ấm. Và im lặng.
Cả mẹ và ba, đều đã tìm ra cho mình một người thắp lại tình cảm yêu thương vốn ở đáy lòng mà lâu nay bị những điều vụn vặt của cuộc sống dội tắt. Tôi biết rõ điều đó khi ba mẹ không ngủ chung giường và thường xuyên giữ im lặng lúc có nhau trong gia đình. Tôi dọn ra ở riêng ngay khi kiếm được việc làm ổn định. Tôi mất dần lòng tin vào thứ tình cảm mơ hồ, mỏng manh ấy. Người tôi yêu nhất và cũng yêu tôi nhất cuối cùng cũng bỏ tôi đi vì những điều vụn vặn. Những người tôi tưởng yêu nhau nhất, rồi cuối cùng cũng bỏ nhau đi, xa mãi về hai hướng ngược nhau. Tôi nên tin ai?
Anh!
Nước mắt ngắn dài, tôi phóng xe đến nhà anh, ướt sũng. Hà Nội vẫn mưa đều. Đứng lại một chỗ, chỉ thấy lác đác mưa, đi rồi mới thấy, xa xôi có chừng ấy mà đã mịt mờ, mưa dày hạt, thấm ướt áo. Tôi quên mất anh bảo bận, chỉ nhớ là mình rất cần được ở bên anh, nên nhanh thật nhanh phóng đến. Cảm giác tủi thân mỗi lần ốm, cộng thêm cái trống rỗng lúc mẹ nói: Ba mẹ làm thủ tục ly hôn xong rồi! làm tôi quên. Ấy vậy mà đèn nhà anh vẫn sáng.
Tôi gửi xe trong hầm, lạnh run lập cập, mắt đỏ hoe, nhưng miệng vẫn chuẩn bị cười, đưa tay bấm chuông cửa, để anh vội vàng hỏi Sao thế? Để anh trách mắng Em đừng cười, ôm vào lòng, giục, Khóc đi em...
Cánh tay tôi buông rơi, chậc hẫng. Cửa mở rồi, và chị ấy đang cười, nói với vào trong:
- Em xuống siêu thị mua thêm bỏng anh nhé! À ra họ chuẩn bị xem phim, à ra anh bận có việc với bạn gái cũ. Chị giật mình thấy tôi, bất giác chẳng nói nổi một lời chào cho phải lẽ. Tôi đưa tay, vụng về gạt nước mắt, cười:
- Anh Dũng đâu chị? Em định tạt vào mượn cái áo mưa? Nói dối, ai cũng hiểu là nói dối, đã ướt sũng rồi còn áo mưa làm gì. Nói dối...
Anh bước từ trong nhà ra, lặng im. Đáng ra, tôi có quyền căn vặn: Hai người đang làm gì thế? Tại sao anh nói dối tôi? Đáng ra, tôi có quyền khóc lóc, vì thấy mình hụt bẫng, tôi đang đứng ở cửa, như một vị khách không mời. Ai mới là người yêu? Còn ai là người anh muốn lấy làm vợ?
Thế nhưng tôi lại cười, tôi vẫn cười như lúc buồn tôi hay thế. Càng buồn lại càng ham cười. Vả lại, chút sức lực cuối cùng của tôi, cũng đã theo nụ cười chị ấy, rơi xuống nơi nào đó tôi cũng chẳng rõ ở đâu.
Anh chạy đuổi theo tôi, giữ tay, nài giải thích.
- Cô ấy, mới bị anh người yêu bỏ, cộng thêm chuyện bố mẹ ly dị, nên mới tìm đến anh để chia sẻ, em đừng hiểu nhầm.
- Em có hiểu nhầm rằng anh nói dối em không? Em có hiểu nhầm là anh chưa từng quên chị ấy? Em có hiểu nhầm là anh chưa từng một lần thật sự yêu em? Hiểu nhầm anh chỉ yêu em vì anh cần lấy một người làm vợ?
Tôi nói một hơi, bình thản, nhẹ bẫng. Tôi biết rồi mình sẽ mềm rũ những ngày tới, những ngày chỉ nghĩ thôi cũng ứa nước mắt ra được rồi.
- Nói thêm nữa, em đến để báo anh biết, là anh vừa làm cho em rơi vào hoàn cảnh giống hệt như chị ấy. Tôi đội mưa đi, đội mưa về. Bỗng nhiên tỉnh táo lạ, cơn sốt chập chờn lúc chiều như cũng chẳng còn chỗ chen vào mớ hỗn độn trong tôi. Hà Nội còn mưa dài những ngày tháng 3 lặng lẽ. Còn tôi khóc dài mỗi tối, vì chợt nhận ra rằng, dù 26 tuổi, tôi vẫn còn đầy vẹn tình yêu, yêu anh ấy, hóa ra còn nhiều hơn những gì tôi tưởng. Nhưng tôi không định tranh cướp những gì chẳng thuộc về mình, nên tôi lặng thinh chấp nhận những điều mình chẳng muốn.
Anh hẹn tôi ở một quán nhỏ. Mỉm cười: Chào anh!
- Đến dự đám cưới anh em nhé! Tôi sững sờ.Miễn cưỡng nhận tấm thiệp mời đỏ.
- Bất ngờ quá giọng tôi run run, chẳng biết phải nói gì lúc này.
- Em xem thiệp mời đi, và nhất định đến dự nhé! Tôi mở tấm thiệp đỏ, rồi nhìn anh, mắt nhòe nhoẹt nước. Anh ôm siết tôi vào lòng:
- Lấy anh nhé! Không phải hay mình lấy nhau đi nữa, mà là chúng mình lấy nhau đi. Chúng mình nên lấy và chúng mình phải lấy nhau đi em à. Anh có sáu tháng để biết rằng, ngoài vợ, anh cần một người để yêu, và anh biết là anh sẽ khổ sở thế nào nếu thiếu em. Cô ấy chỉ là ảo tưởng về một tình yêu đẹp đã hết, còn em là hiện thực của anh. Anh xin lỗi, xin lỗi bằng cả cuộc đời anh, được không em?
Nguồn: Tổng Hợp

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.